Tây Minh

Học thuật
Thân thiện
Tây Minh

Trương Tái viết bài văn tự răn nổi tiếng "Tây Minh".

Định nghĩa
  1. Danh từ riêng:
    • Tên một tác phẩm văn học nổi tiếng của Trung Quốc: "Tây Minh" tên một bài văn tự răn mình, bàn về các đạo làm người, do học giả Trương Tái thời Bắc Tống sáng tác.
    • Tên gọi khác của một tác phẩm triết học: Trong văn học triết học cổ điển, "Tây Minh" được biết đến như một luận văn ngắn nhưng sâu sắc, trình bày các tư tưởng về đạo đức Nho giáo.
dụ sử dụng
  • Danh từ riêng:
    • "Tây Minh" của Trương Tái một áng văn chương giàu tính giáo huấn. (Tác phẩm "Tây Minh" của Trương Tái một bài văn giàu tính giáo dục.)
    • Các nhà Nho thường nghiên cứu tư tưởng trong "Tây Minh". (Các học giả Nho giáo thường nghiên cứu tư tưởng trong tác phẩm "Tây Minh".)
Các cách sử dụng nâng cao
  • "Tư tưởng Tây Minh": chỉ hệ thống quan điểm đạo đức, triết lý được trình bày trong tác phẩm "Tây Minh".
    • Tư tưởng Tây Minh nhấn mạnh đến đạo hiếu lòng nhân ái. (Tư tưởng trong "Tây Minh" nhấn mạnh đến đạo hiếu lòng nhân ái.)
Biến thể từ liên quan
  • "Tây minh" (viết thường): Cụm từ này, khi viết thường, có thể không còn danh từ riêng chỉ tác phẩm mang nghĩa khác ( dụ: "phía tây sáng sủa"), nhưng đây cách dùng rất hiếm cần căn cứ ngữ cảnh cụ thể. Trong hầu hết các trường hợp học thuật, "Tây Minh" (viết hoa) được hiểu tên tác phẩm.
Từ đồng nghĩa
  • "Tây Minh thiên": Một cách gọi khác, đầy đủ hơn cho cùng một tác phẩm ("thiên" có nghĩabài văn, thiên sách).
  • "Chính Mông": Tên một tác phẩm khác của cùng tác giả Trương Tái, thường được nhắc đến cùng với "Tây Minh".
Thành ngữ/Tư tưởng liên quan
  • "Thiên địa chi tánh" (tính của trời đất): Một khái niệm quan trọng được đề cập trong "Tây Minh", nói về bản tính tốt đẹp con người nhận được từ trời đất.
  • "Dân ngô đồng bào, vật ngô dữ " (Dân anh em đồng bào của ta, vật bạn hữu của ta): Câu nói nổi tiếng trích từ tác phẩm "Tây Minh", thể hiện tư tưởng nhân ái, coi mọi người anh em vạn vật bạn.
Tây Minh

Trương Tái viết bài văn tự răn nổi tiếng "Tây Minh".

  1. Bài văn tự răn nổi tiếng bàn về đạo hiếu đạo nhân, do Trương Tái làm